Thật buồn cười, phải vậy không, thi sĩ Trái tim ta không biết làm nô lệ! Nhưng nỗi đau không còn – ta biến mau Trái tim ta không biết gì xấu hổ!
Trái tim trong trái tim Hơi thở chìm trong hơi thở Ta cảm thấy dường như mình trượt về phía trước Ta ôm choàng cả thế giới vô biên.
Trái đất tựa con tàu nhỏ quay vòng Đã hướng thẳng con tàu vào dông tố Chỉ có ai đã trải đời lão luyện Giữ được lặng yên tay lái cuộc đời.
Trăm năm cõi tục còn dài Con đường vô tận trên đời còn xa Bao giờ trời bảo thôi qua Có ai là kẻ cùng ta hẹn hò...
Non sông như vẽ cỏ hoa tươi Xuân mới năm nay đã đến rồi Tài hoa khách cũ thơ còn hứng? Trái đất vô tình lăn mãi thôi...
Vì ai cho ta phải lênh đênh Nặng lắm ai ơi, một gánh tình Đêm thu buồn lắm chị Hằng ơi Trần thế hôm nay mua nụ cười...!
Ngày nhiều tháng vẫn mỏng manh Năm nhiều mà vẫn khó thành đời vui Chợt gần gũi đã xa xôi Trái tim sống được chẳng nuôi nỗi buồn.
Tình có thể nói được là Đạo Đức Phật chọn Phúc Dương là pháp Thiên chúa chọn Phúc Âm là pháp Trái đất thành một ta chọn giữa...
Trái tim Em có một chiếc cối xay Nó cứ lăn hoài những vòng tròn nhỏ Không có nước cũng chẳng mang theo gió Với bốn mùa Anh làm quay tất cả...
Người đời thử ngẫm mà hay. Trăm năm là ngắn, một ngày dài ghê! Còn ai, ai tỉnh ai mê. Những ai thiên cổ đi về những đâu? Translate:. 让人们思考这个问题:. 百年短暂,一日却无比漫长!. 谁醒着,谁睡着?. 古人去了哪里?. Translate:. Let people ponder...