đêm, và hư-ngôn-em...
đêm
hư ngôn
lả tả rơi đẫm giòng duy niệm
mù khơi ý
trầm tích
cơn-hồng-thủy-mặc-tâm xanh xao
tiếng nguyệt đằm đằm
dựng câm vách-thời-gian-ngược
buốt
ầm trên triền-sáng-tối, với
tầm tay xa, xa hơn nhật-nguyệt-thực
và
xa hơn trái đất lụa là tuyết băng...
đêm,
nhìn mây trắng bay
trăng-ta rằm, ký táng
chỗ nằm khuyết em