Poem logo
Poem logo
Tác giả: Lê Công Tuấn Giang
Tác phẩm: Tổng số có 19 tác phẩm.
Sắp xếp:
 
mong manh
Tác giả: Lê Công Tuấn Giang

Hạnh phúc là mong manh. Như bồ công anh bay trong gió. Dù mình cố giữ nó. Nhưng chẳng thể được lâu. Nhiều đêm những nỗi sầu. Cứ len trong tim nhỏ. Nỗi buồn này ai tỏ. Ai thấu hiểu tôi chăng ? Tình yêu là vĩnh hằng ? Sẽ...

nhớ
Tác giả: Lê Công Tuấn Giang

Ngồi trong phòng vắng một mình. Lặng nghe mưa nhớ bóng hình của ai. Nhớ về tình cũ đã phai. Nhớ về xúc cảm đã mai một dần. Nhớ đâu nhớ lắm những lần. Cùng trên xe đạp ta đưa nhau về. Nhớ đâu cảm giác tê tê. Lúc hôn lên má ta...

nhớ nhà
Tác giả: Lê Công Tuấn Giang

Chưa đi đại học đã nhớ nhà. Nhớ bên nội ngoại, nhớ mẹ cha. Nhớ đường, nhớ xá, nhớ thôn xóm. Sẽ nhớ hoàng hôn, nhớ chiều tà. Từ nay đi học, mâm thiếu suất. Bớt một phần cơm, bớt người nhà. Bữa trưa một mình mẹ thui...

sắp xa
Tác giả: Lê Công Tuấn Giang

Ba năm thoắt cái trôi qua. Chỉ vài tháng nữa là ta ra trường. Phải xa bàn ghế thân thương. Phải xa lớp học - cô thường đứng đây. Phải xa ghế đá hàng cây. Mỗi hè trưa nắng ta đây đến ngồi. Phải xa (nhớ lắm) bạn tôi. Bao...

tặng em
Tác giả: Lê Công Tuấn Giang

Tặng em vạn đoá hồng hoa Không bằng tặng một mảnh tình không phai Tặng em một núi hoa nhài Không bằng tặng một ai kia làm chồng.

thất tình mùa đông
Tác giả: Lê Công Tuấn Giang

Gặp em ngày hôm đó. Em xinh như thiên thần. Anh vội vàng chợt hỏi. "Từ đâu rớt xuống trần?". Em bảo: "Tôi đâu có?". Đâu có phải thiên thần? Nếu em thật không phải? Sao lòng anh bần thần? Em ngại ngùng mặt đỏ. Lộ ra vẻ...

thơ này chỉ có 4 câu
Tác giả: Lê Công Tuấn Giang

Thôi cứ cười, mặc kệ nỗi buồn đi. Đêm xuống rồi, sao phải suy với nghĩ. Cả cuộc đời ta đi tìm giá trị. Buông màn rồi, có lúc cười, mấy khi. Trần gian nhiều lắm những bi ai. Kẻ gian đẩy khổ qua người tài. Kẻ thiện sao gặp...

ước cùng em
Tác giả: Lê Công Tuấn Giang

Anh ước mình cùng ngắm. Lúc bình minh mới lên. Nắng thì ôm ngày mới. Còn anh thì ôm em. Anh ước mình cùng ngắm. Cát trắng biển dịu êm. Khi ấy anh hét lớn. " Anh yêu em, yêu em". Anh ước mình cùng ngắm. Dòng sông lững...

ước cùng em
Tác giả: Lê Công Tuấn Giang

Anh ước mình cùng ngắm. Lúc bình minh mới lên. Nắng thì ôm ngày mới. Còn anh thì ôm em. Anh ước mình cùng ngắm. Cát trắng biển dịu êm. Khi ấy anh hét lớn. " Anh yêu em, yêu em". Anh ước mình cùng ngắm. Dòng sông lững...

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm