Poem logo
Poem logo

tình lặng

Tác giả: Phuong Vuong
Biết mây bay có bao giờ mây nói
Ta dại khờ khi nhờ mây hỏi ai
Có nhớ ta khi đêm về gối chiếc
Riêng bên này ta thương tiếc nhớ ai.

Biết là gió chỉ rì rào khe khẽ
Chứ gió bao giờ giúp kẻ cô đơn
Kẻ cô đơn muốn nhờ gió nói giúp
Gió ậm ờ chứ gió không nói gì.

Biết là nắng chỉ luôn luôn thiêu đốt
Ta lỡ nhờ, ôi nắng đốt tình ta
Để cho ta nhạt nhoà đôi mi ướt
Thương nhớ người, ta ước mình được yêu.

Biết là mưa thì trời buồn trời khóc
Khóc một mình chứ có nói cùng ai
Nhưng mà ta lại nhờ mưa giúp đỡ
Nói với người, ta buồn khóc giống mưa.

Trăng lên cao trăng mĩm cười e thẹn
Ta cậy nhờ trăng nói ta yêu ai
Trăng bay đi ta tưởng rằng trăng nói
Mãi bây giờ trăng lại nói trăng quên.

Đời cô đơn nghe lòng buồn thổn thức
Biết bao giờ ta thức trong yêu thương
Cho cuộc đời ta tình trường hạnh phúc
Người yêu ta nhiều ôi hạnh phúc bền lâu.
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm