mưa ngày xưa
Mưa chiều nay rơi dài đăng đẳng
Phố chiều buồn vắng lặng người qua
Em còn lang thang trong chiều muộn
Nước mắt buồn sao bỗng lại rơi.
Ôi chơi vơi lòng em xao xuyến
Sao thương hoài những chuyện ngày xưa
Một thuở yêu anh, yêu nồng thắm
Tay trong tay mình ngắm mưa rơi.
Mưa ngọt ngào sao bỗng hóa đắng
Cho em buồn nuốt giọt đắng cay
Vì yêu anh trong bao say đắm
Nên đời em còn làm chiều mưa.
Em bước qua cuộc tình giông bão
Sau bao ngày mưa bão đã qua
Em đón đợi bình minh đầy nắng
Trong nắng ấm của ngày ban mai.
Thôi từ nay vui đời bình lặng
Nước mắt buồn chẳng thể nào vui
Em tìm vui trong mưa nước mắt
Nhớ anh trong khoảnh khắc mưa rơi.
Phuong Vuong