Poem logo
Poem logo

quốc túy

Tác giả: Peter Hy Tấn
Còn thú vị nào hơn cái thú vị yên vân
Từ Vua quan cho đến hạng bình dân
Ai mà chả làm bạn thân với điếu
Từ ông Thừa trở lên cụ Thiếu
Đi ra đường phi điếu bất thành quan
Ngồi công đường, vin xe trúc nghênh ngang
Hút điếu thuốc, nhà quan thêm sáng suốt
Nhà thi sĩ gợi câu thơ trau chuốt
Tất phải dùng điếu thuốc đậm hồn thơ
Lại những khi óc mỏi, mắt mờ
Nhờ điếu thuốc mới có cơ tỉnh tớm
Dân thuyền thợ phải thức khuya dậy sớm
Phải cần dùng điếu đóm để làm vui
Khi nhọc nhằn, lau trán đẫm mồ hôi
Vớ lấy điếu, kéo một hơi thì cũng khoái
Dân cấy cầy, mưa dầm, nắng giãi
Bạn tâm giao với cái điếu cày
Lúc nghỉ ngơi ngồi dưới bóng cây
Hút khói thuốc say ngây say ngất
Rồi ngả lưng trên đám cỏ tươi xanh ngắt
Để thiu thiu một giấc êm đềm
Bạn nhà binh canh gác thâu đêm
Nhờ điếu thuốc mới khỏi lim dim ngủ gật.

Nội cái thú say sưa nghiện ngập
Gẫm mà xem, thú nhất thuốc lào
Nghiện thuốc lào là cái nghiện thanh tao
Không hại của tiền, không hao sĩ diện.
[...]
Cũng có lúc muốn dứt tình khắng khít
Vùi điếu đi cho hết đa mang
Nhưng nỗi nhớ nhung bứt rứt gan vàng
Chút nghĩa cũ lại đa mang tận tụy
Bởi thế, mới gọi thuốc lào là quốc túy
Thật là lời chí lý, không ngoa
Thuốc lào ta hút điếu ta
Điếu ta thọ với sơn hà muôn năm!.
................................................... 07.02.2014

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm