Poem logo
Poem logo

tình tri kỷ

Tác giả: Hồng Dương
Trong vũ trụ mênh mông ai tri kỷ
Đến cùng ta một ý với thơ say
Em đã đi cho chiều nước hao gầy
Đêm ngồi lặng nơi đây tri âm hỡi !...

Trần gian lỡ đọa đày trong chờ đợi
Hồn ngút buồn tiếc nhớ đến hôm nao
Đời ta mong gặp em biết chừng nào
Để rót rượu cẩm đào đêm trăng ngọt...

Ta mở cửa con tim ta lần chót
Để làn mây đón đọc bức tơ tình
Há mấy ai !... có được áng hương trinh
Đây tri kỷ như hình ta với bóng !

Xin cảm tạ nghĩa trần gian đầy sóng
Bạn tâm giao xao động tấm lòng thành
Hạnh phúc là những thứ thật mong manh
Trên tất cả cấu thành tình chân thực ...

Khi đau xót em gục đầu vào ngực
Nức nở lòng rưng rức bấn môi cay
Vai anh đây hơi ấm đủ đong đầy
Cho em ấm phút giây đau khổ nhất ...

Cùng cay đắng giá băng miền khuất tất
Khăng khít lòng như mật thất đời mơ
Vắng tri âm mây đứng bóng đợi chờ
Bên tri kỷ vần thơ lên hương sắc

Trong bể ngọc một mình nghe héo hắt
Có tri âm tâm mát dẫu ruột bầu
Ta và em ý niệm đến thâm sâu
Trăng soi sáng mái đầu sương nhập một

Khi em khóc nỗi lòng ta lửa đốt
Miệng em cười... đường đột ngọn thơ lay
Ánh trăng buông trên mặt nước căng đầy
Tình tri kỷ ngất ngây men rượu đậm

Đem trái đất cất chưng thành rượu ấm
Lọc càn khôn cho thấm tháp vị mồi
Ta và em tri kỷ chạm nhau môi
Say túy lúy .... đời trôi xanh vô tận...

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm