Poem logo
Poem logo

hồn xuân

Tác giả: Hồng Dương
Đêm vẽ mộng xanh xanh màu khói
Thoảng đa chiều bao nỗi xót xa
Hương tan lên thảm ngọc ngà
Men môi mướt sực đẫm đà sắc thơ

Mây chạm đến đỉnh mờ núi cấm
Gió chao tình nắng ngậm nhan nhung
Mà sao đông cứ lạnh lùng
Đôi môi hờ hững giữa khung xuân tình

Xin hãy cạn lưu linh men ái
Ủ ngàn năm trong vãi đọa đày
Rượu tình say đến là say
Vị đời ai nỡ dấm đầy trái ngang

Trăng một bóng bẽ bàng gót ngọc
Trọn canh dài tiếng khóc oan khiên
Gió thương ca thán xa miền
Sương bay chếnh choáng lạnh triền mơ hoa

Đông cạn lối bóng tà cũng tắt
Một hồn xuân vừa đặt gót chờ
Tóc em chưa ngót hương mơ
Nắng đan tia sợi bện bờ tĩnh xuân

Truyền hơi ấm căng lằn ngực thở
Vuốt cung chiều rực rỡ làn da
Chạm lên những phím tay ngà
Cho không gian bỗng tan hòa thơm hương

Cho trăng được trần truồng say lộng
Ái ân ơi ! mở bóng chiêm bao
Khát khao là khát khao nào
Trần gian gối mộng mai đào thủa xuân ...

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm