đấng tha thứ và che chở Tác giả: Tiểu Minh Ngọc
Khi biết mình là người có tội, con cầu xin Đức Chúa Trời Cao, tha thứ con và đến tâm giao, hướng dẫn con và rửa sạch tội…. Ngài không kể con là gian ác, ngài biết con chỉ sai lạc đường, trong cuộc đời còn nhiều... |
ô dù Tác giả: Đặng Hoàng Vũ
Buổi sáng đưa đứa con đi học, vợ dặn nhớ mang theo dù để che cho con khi đi ngoài sân trường. Tôi ngoái cổ cằn nhằn, người ta chỉ che ô dù lúc mưa, lúc nắng, hôm nay trời mới sáng đầu thu, không khí... |
nhà Tác giả: Vũ Quần Phương
Đôi khi nhà của người lại là những chân trời. Nhà của sông là biển. Nhà của hoa là ánh mắt nhìn hoa. Đêm là nhà của giấc mơ. Giấc mơ che cho đời thực con người. Nhà của tình yêu là chính nó. Tình yêu không có gì chở... |
ô đời Tác giả: Nguyên Hữu
Tỉnh rượu rồi. Trời bỗng đổ mưa. Cô gái trẻ. Không nón, không ô. Vội vàng chi? Mưa tẩm ướt hết rồi... À kia rồi. Có người đang bước vội. Chiêc ô to. Che chở trên đầu. Cũng dừng lại. Chờ qua đường. Xe vội... Ơ lặng nhìn... |
bao la tình mẹ Tác giả: Nguyễn Quang Long
MẸ sánh tựa trời non biển cả. LÀ vầng dương sáng toả đời con. BÓNG Người cao rộng trời non. CẢ đời che chở hao mòn tuổi xuân. ĐẦU mẹ đội phong trần cơ cự. NON xanh đè gắng sức vì con. BAO nhiêu giông tố mỏi mòn. NĂM chờ... |
cảm ơn bóng mát Tác giả: Đỗ Mỹ Loan
Cảm ơn bóng mát một thời. Cho ta nương tựa cuối trời ruổi rong. Che cơn nắng hạn giữa đồng. Che cơn mưa bão gió dông mịt mù. Lá cành xào xạc lời ru. Dăm câu lục bát thiên thu vọng về. Che cho bớt nỗi tái tê. Che cho hiu... |
mái trường xưa Tác giả: Nguyễn Khắc Thiện
Mái trường năm xưa một thời để nhớ. Nơi tuổi thơ một thời ta gắn bó. Dù có đi xa đây đó trăm miền. Vẫn chưa khi nào quên nhắc nhở. Mái trường xưa che chở tuổi học trò.. Như dòng sông bao bọc những con đò... Khi ta... |
cây cọ Tác giả: Phùng Quán
Kể từ khi hạt gieo xuống đất. Cho đến lúc bứng được cây trồng. Phải mất đúng hai năm. Kể từ khi rễ cây bén đất. Cho đến lúc chặt được ngọn lá đầu. Phải bẩy năm sau. Mỗi năm cây ra mười hai lá. Như mỗi năm có mười hai tuần... |
điểm tựa Tác giả: Mộc Bình Tử
Nếu bơ vơ em hãy tìm điểm tựa
Đôi vai này tuy không rộng bằng ai
Nhưng vẫn đủ lòng tin che chở
Một bống hình đang lạc mất niềm tin |
dựa vào cây đại thụ ( dương vật) để bảo vệ và che chở chính bản thân mình. Tác giả: Mr.Smile
Ánh sáng sẽ tự dẫn dắt đó chính là tất cả Ý thức, ý niệm, và nghiệp của thực tại. Và chính tất cả Ý thức, ý niệm và nghiệp của thực tại thường dẫn dắt tất cả chúng sanh, do đó mà Đức Phật thường hay khuyên từng cá nhân... |