anh nói với em Tác giả: Uyên Phương Minh Nguyệt
Anh bảo anh không thích đợi Thu. E cây giận lá trách sương mù. Mưa ngâu phủ ngập giăng đầy lối. Sợ ướt mắt em anh phải ru. Anh bảo anh lo mây sẽ bay. Gió làm tan vỡ giấc mơ đầy. Anh gom mây đượm pha màu tóc. Ấp ủ tóc... |
lời người ở lại Tác giả: Lê Anh Tuấn
Một thuở xưa phố phường ghi dấu vết. Tóc bay bay áo lụa khoe ngân hà. Một thuở xưa mắt buồn em dáng nhỏ. Mẹ hay rầy con gái sao về khuya. Tình nhẹ quá như bông trời mới nở. Môi ngập ngừng... |
khác người Tác giả: Thư Sinh Điên
Em ơi người ta bảo. Anh sống ngược với đời. Vì anh không giống họ. Viết tên mình khắp nơi. Em ơi người ta bảo. Anh là một kẻ điên. Vì gió đời thổi tới. Anh cố tình không nghiêng. Em ơi người ta bảo. Anh là một gã khờ. Họ... |
tình lụy Tác giả: Lê Huy Trứ
Em giận bảo anh đi. Sau anh không ở lại? Em bảo anh đừng tới. Sao anh quay về ngay? *. Ôi, tình yêu đuổi bắt. Mắt đẫm lệ sầu thương. Sao mà anh ngốc thế. Hay giả bộ khờ ngây? *. Con đường tình tôi... |
bánh vẽ Tác giả: Chế Lan Viên
Chưa cần cầm lên nếm, anh đã biết là bánh vẽ. Thế nhưng anh vẫn ngồi vào bàn cùng bè bạn. Cầm lên nhấm nháp. Chả là nếu anh từ chối. Chúng sẽ bảo anh phá rối. Ðêm vui. Bảo anh không còn có khả năng nhai. Và đưa anh... |
nỗi lòng Tác giả: Đông Tà
Bao nhiêu năm tuổi một tình yêu Ngơ ngẩn cùng mây gió đã nhiều Kia mộng,này mơ…là ảo vọng Hỏi lòng chua xót biết bao nhiêu? Em bảo anh người vốn thờ ơ Anh không ý tứ những mong chờ Nhưng bao Xuân đến,Xuân đi đấy Anh đã quen... |
bài thơ cuối cùng k.t.ch Tác giả: Nguyễn Bảy Bốn
Tôi có yêu một người con gái. Yêu tha thiết như là bướm với hoa. Những tháng ngày tôi với cô ta. Gắn bó bên nhau như hình với bóng. Rồi một ngày chiều thu trong gió lộng. Nắm tay em dạo phố tôi bảo rằng. Nếu mai sao... |
m. Tác giả: Hoàng Anh Tuấn
Trời mưa ướt cả lòng đêm và ướt cả tình anh yêu em. Anh ngồi đây nghe mặt trời lên giây đàn. Anh ngồi đây nghe giọng hát đu bay. Anh ngồi đây nhìn em nhỏ đi và lấp lánh. Chưa bao giờ muốn hôn lên vai em như đêm nay. Anh vẫn... |
ngậm đau lời không nói Tác giả: Quan Dương
Anh ngồi một mình rặn mấy vần thơ. (thiệt lẩm cẩm với mình quá sức). Đêm cộng đồng rất đông người. Trong căn phòng vừa đủ chật. Vì có Như Quỳnh, Phương Hồng Quế, Ý Lan. Cùng may là anh lạc giữa đám đông. Vì mãi vui... |
tâm sự Tác giả: Phùng Mạnh Tiếp
Đừng để anh nhìn vào đôi mắt em. Anh sẽ đọc lên những điều tâm sự. Tâm Lý Học thầy bảo anh lắm chữ. Bởi từ nhỏ anh khổ hơn người thường. . Khi lớn lên anh được nhiều người thương. Ai cũng bảo anh đào hoa-dễ dãi. Từng người... |