anh đến Tác giả: Tâm Đoan
Anh đến dịu dàng như cánh lá. Trải khắp vườn yêu sắc tình mơ. Anh đến êm ả như mây trắng. Thả xuống hồn em thoáng vu vơ…. Anh đến nồng nàn như hoa cỏ. Làm rối tim em trong sớm mai. Anh đến nho nhỏ như mưa bụi. Ôm em vào... |
anh hiểu ra, vẻ trời sinh như vậy Tác giả: Mr.Smile
Anh hiểu ra, vẻ trời sinh như vậy
Rằng cuộc đời anh bao trùm bóng tối
Một thời gian tôi thả hồn đắm chìm
Một ý nghĩ đau thương quá rầu rĩ. |
băn khoăn Tác giả: Hoanghoon
BĂN KHOĂN. -nđt. Vẫn hỏi xuân này hái lộc xa. Bằng không ủ rũ ngó quanh nhà. Quê người tuyết lạnh bao trùm cả. Đất tổ tia vàng dãi rộng ra. Tỏ rõ khi gìa sâu sắc lạ. Hoài nghi lúc trẻ... |
bão Tác giả: Điền Phong
Ngũ Độ Thanh, bát điệp. Chiều nay gió giật Bão đang về. Bão lụt trôn vùi xé mảng đê. Có phải giông lùa khi Bão cận. Vì chăng Bão thổi lúc mưa kề. Sương gào gọi Bão trùm thôn bản. Bão thét kêu trời ngập cảnh quê. Thắt dạ... |
buồn Tác giả: LÊ NGỌC DŨNG
BUỒN
Cô phòng tủi hận gieo sầu nhớ
Bóng tối bao trùm dạ ngẩn ngơ
Vẳng đọng tình xưa vào trí não
Lòng đau quặn thắt bỗng quên giờ. |
canh thâu Tác giả: Tlan
Bão trùm giửa giấc canh thâu. Bủa rều rèn théo Lạc Long Hạc ì. Giòng tròn cút kít khữa tường. Trịnh Lam đành lúc sai tìm hải Chu. Thằng Phong Lưỡng lự khóc rì. Thạch Trung vô sỉ thơ đường ấn dung. Khi khùng le lưỡi dài... |
cuộc tình xưa Tác giả: YÊU THOÁNG QUA
( nđt , ltvt , ntvv , đv , th ). Đau vì cảm thấy cuộc tình xưa. Cả dại lầm tin chút nghĩa thừa. Hết thảy tâm hồn cay vạn bữa. Bao trùm cõi dạ xót từng trưa. Thầm mê muội đã say lời hứa. Mãi tẻn tò luôn vướng nợ bừa. Lại... |
đêm lạnh Tác giả: Đỗ Thị Thu Hương
Đêm lạnh.. ...Tấm lưới khổng lồ đầy ma lực...bủa vây...bao trùm những phận người lay lắt,vạ vật,quằn quại...méo mó... ...Trong những toà nhà đẫm ánh pha lê...ấm cúng,đầy đặn ... ...Trong những túp lều nát cũ màu thời... |
đợi chờ Tác giả: Lê Cảnh Tiến
ĐỢI CHỜ. Mãi đợi anh về tết khỏa khuây. Lòng đêm thổn thức lệ vơi đầy. Căn phòng trống trải đèn soi hãm. Nẻo mộng bao trùm khói rã vây. Chợt nghĩ tình như màu nắng hửng. Thầm suy nghĩa tựa xác... |
dỗi hờn Tác giả: Ông Già Sa Đéc
Trên gương mặt một làn sương mỏng. Vẫn bao trùm lạnh cóng dung nhan. Hờn chi mà suốt canh tàn. Nhếch môi không thấy vô vàn xót thương. Thật không hiểu sao vương phiền muộn. Để tơ sầu cuồn cuộn hiện ra. Làm anh bỏ ánh trăng... |