trăng sông trà Tác giả: Cao Bá Quát
Trăng sông Trà. Đêm sông Trà trăng sáng bởi vì ai. Muôn dặm sơn khê xanh trong vắt. Khắp nơi nơi vương vấn mối tình hoài. Nâng ly ta mời trăng tỏ. Ly lóng lánh trăng trôi. Tan biến mất khi đôi môi muốn nhắp. Rồi chỉ còn... |
hoài cảm Tác giả: Cao Bá Quát
Tình khách bâng khuâng mấy dậm đường
Mai tàn, sen đã ngát mùi hương
Màu thu vườn cũ nay sao nhỉ
Hoa lạnh nơi này đã cợt sương. |
đến làng đông du, đêm ngủ dỗ Tác giả: Cao Bá Quát
Đầu sông đứng ngóng quê hương. Quê hương đâu phải dặm trường xa xôi, cớ sao mãi chẳng tới nơi, vừa đi vừa đứng bồi hồi làm sao? Thiếu người cáng võng, phải đâu. Cũng không chờ đợi bạn bầu những ai. Từ khi vướng lấy lụy... |
sắp đến quê nhà Tác giả: Cao Bá Quát
Cao cao cây gạo đó. Gốc cỗi ngọn thanh thanh. Xa xa trông nẻo ấy. Nhà ở bậc cao minh. Trúc dầy che lối hẻm. Cỏ mượt bọc thềm quanh. Ao trong, cá vùng vẫy. Lúa tốt, đồng mông mênh. Đây xưa nơi dạy học. Đứng ngồi thừa... |
uống rượu tiêu sầu Tác giả: Cao Bá Quát
Ba vạn sáu nghìn ngày là mấy. Cảnh phù du trông thấy cũng nực cười. Thôi công đâu chuốc lấy sự đời. Tiêu khiển một vài chung lếu láo. Ðoạn tống nhất sinh duy hữu tửu (1). Trầm tư bách kế bất như nhàn (2). Dưới thiều quang... |
thú nhàn Tác giả: Cao Bá Quát
Thế sự thăng trầm quân mạc vấn (1). Yên ba thâm xứ hữu ngư châu (2). Vắt tay nằm nghĩ chuyện đâu đâu. Ðem mộng sự đọ với chân thân thì cũng hệt. Duy giang thượng chi thanh phong, dữ sơn gian chi minh nguyệt (3). Kho trời... |
đời người thấm thoát Tác giả: Cao Bá Quát
Nhân sinh thiên địa gian nhất nghịch lữ (1). Có bao lăm ba vạn sáu nghìn ngày. Như thoi đưa, như bóng sổ, như gang tay. Sực nhớ chữ 'Cổ nhân bỉnh chúc' (2). Cao sơn, lưu thủy, thi thiên trục (3). Minh nguyệt, thanh phong tửu... |
nhớ người Tác giả: Cao Bá Quát
(? – 1854). Giai nhân nan tái đắc (1). Trót yêu hoa nên dan díu với tình. Mái Tây hiên (2) nguyệt gác chênh chênh. Rầu rĩ bấy xuân về, oanh nhớ. Phong lưu công tử đa xuân tứ. Trường đoạn tiêu nương nhất chỉ thư... |
trông trăng Tác giả: Cao Bá Quát
Ả nguyệt cầm gương mắt ghé nghiêng
Tự thương hiu quạnh thẹn thò riêng.........
Biết đâu Thành Bắc đêm ngâm quạnh
Chính lúc song Tây ngửng mặt nhìn ?
do Khương Hữu Dụng dịch |
trăng mười bảy Tác giả: Cao Bá Quát
Trời cao sao lác đác. Trăng sáng trong như nước. Sâu mùa kêu tỉ tê. Gió thu thổi hiu hắt. Có người đẹp trên lầu. Tựa hiên buồn, nín bặt. Dậy xem, canh mấy rồi. Dạo quanh, lại dừng bước. Chẳng lo đêm lạnh dài. Chỉ tiếc trăng... |