duyên Tác giả: Hoa Huyền
DUYÊN
Đã là duyên phận do trời
Trước sau cũng khó mà rời xa nhau
Biết đời sẽ rất khổ đau
Không phải như áo qua cầu gió bay
Nếu như chưa phải kiếp này
Hẹn em kiếp khác giải bầy trăng sao |
duyên Tác giả: Tiền Giang
Xưa tùy duyên em đến! Nay theo duyên mà đi! Kiếp này đành lỗi hẹn! Đừng đau lòng làm chi!! Buổi chiều ngắm ráng đỏ. Tình treo trên tầng không! Đêm về nhìn trăng tỏ. Thương người bên kia... |
duyên Tác giả: Không Quán
Duyên
Tháng tư
Tình tự gió đùa
Bão tình thương nhớ
Đổ về như mơ
Yêu thương bao kiếp
vỗ bờ
Mộng tình hé nở
Duyên xưa
....
Chữ "Tình".
Không Quán |
duyên Tác giả: Trần Đại - Trandaik
Ngày nhà tôi di tản. Nước mắt và em ghì chặt cổng tre làng. ... Nhà em nghèo lắm. Nghèo hơn cả làng trên xóm dưới. Cha gửi lại chiến trường đôi tay. Chưa kịp bế bồng con thơ vừa mới chào đời. Mẹ thường mượn hiên... |
duyên Tác giả: Huyandrics
Gối mộng đêm dài se thắt nhớ. Hồn say một nửa mảnh trăng vàng. Nhớ em đêm nằm mơ duyên nợ. Một ngày ô thước bắt cầu sang. Nguyệt lão khéo bày nên chữ duyên. Khiến xui ngày ấy gặp được em. Cho ta bỗng nhớ nhiều hơn... |
duyên Tác giả: Nguyên Hữu
Niệm Phật trang nghiêm hướng ánh hồng. Tam đồ thoát khổ thỏa niềm mong. Tây Phương vãng lại xem dầy đức. Cực Lạc sanh về thấy lắm công. Đệ tử thành tâm leo pháp giới. Di Đà tiếp độ chạm hư không. Tu hành ngộ đạo tiêu sầu... |
duyên Tác giả: Nguyễn Văn Sanh
Cát vùi trong cát dấu chân,
Người vùi năm tháng phù vân vào người.
Bàn tay che nữa nụ cười,
Nữa còn lại để cho đời ngã nghiên. |
duyên Tác giả: Giáp Việt
Lần đầu anh gặp em, đi chung một con đường. Chẳng gợi nỗi yêu thương. Lần thứ hai cũng vậy. Con đường dài hơn thế. Mỗi người một suy nghĩ. Rồi để gió thoảng qua. Lần thứ ba có khác. Con đường hun hút gió. Lại có mưa bụi... |
duyên Tác giả: Mr Smile
DUYÊN. 1. DUYÊN đang đến........ tôi vội vàng một nữa... Bỗng dại khờ......tôi chẳng còn là tôi... 2. Sen hồng. …Ru tình. …Thoáng nhẹ. …Mênh mông quá! …Chợt thấy DUYÊN về...thắm... ngỡ trong mắt ai…. 3. Hoa trong chiếc... |
duyên Tác giả: Đào Thái Phương
DUYÊN. Nếu biết rằng ta chẳng có duyên. Sao lòng ta cứ phải thề nguyền. Rồi chia xa nào ai biết được. Lòng thủy chung liệu có còn nguyên? Nếu biết rằng ta chẳng có duyên. Thì em hỡi cớ sao buồn phiền. Chút dại khờ rung... |