Poem logo
Poem logo
Tác giả: Tùy Anh
Tác phẩm: Tổng số có 12 tác phẩm.
Sắp xếp:
 
anh & em
Tác giả: Tùy Anh

Anh như là linh mục. Đang mặc chiếc áo dòng. Em chơi vơi đáy vực. Khoác áo lụa hư không. Anh như là linh mục. Tay cầm quyền thánh kinh. Em còn nhiều buồn bực. Ràng buộc những tội tình. Anh như là linh mục. Dâng...

chỉ là cổ tích
Tác giả: Tùy Anh

Lần đầu tiên nhặt cánh hoa màu máu. Hình trái tim tôi nào đã hiểu gì. Chỉ bâng khuâng thấy cay nhẹ trên mi. Rồi hoa bỗng vỡ làm đôi tan tác. Mẹ tôi mắng : những cánh hoa mệnh bạc. Nhặt làm gì để vương vấn mông lung...

đành
Tác giả: Tùy Anh

Đã ẩn thân cội bồ đề. Lắng lòng thanh tịnh, bến mê quyết rời. Dong thuyền bát nhã ra khơi. Ngờ đâu quanh quẩn vẫn đời trầm luân. Chỉ vì lòng ái còn xuân. Mãi khao khát được chút lần mưa mau. Tóc xanh đến điểm bạc đầu...

đừng ngắm em qua bảy sắc mây trời
Tác giả: Tùy Anh

Bởi em sợ linh hồn anh ngã quỵ. Nên chân trần bước rất khẽ, tìm duyên. Bởi đón em bằng hoang liêu mộng mị. Nên tim anh mãi trăn trở ưu phiền. Và như thể loài cá chình biển cả. Cứ mỗi năm quay ngược để tìm nguồn...

hôm nay gió lộng tóc bay
Tác giả: Tùy Anh

Anh còn nhớ những chiều vương. Mây, giăng xám suốt con đường mình qua. Hai đứa cứ ưa la cà. Tay trong tay, mắt trong ta bao tình. Rồi những đêm trăng lung linh. Giữa hai hồ nước, chúng mình ngồi ăn. Có chăng duyên...

mơ một mình
Tác giả: Tùy Anh

đêm qua, tình tự với trăng chăn nghiêng gối lệch cung hằng buông tơ ... giật mình... tỉnh giấc hoàng tơ lệ tuôn ướt đẫm ... nằm mơ một mình

ngày mai tìm về
Tác giả: Tùy Anh

Ngày mai tìm về bến sông xưa. Trời có rợp hoa gạo trắng mùa. Hàng lau: ẩn mình chim di trú. Hay lòng sông trống, vách lá thưa! Ngày mai tìm về bến trăm năm. Hồn châu thổ có ngóng xa xăm. Hay mãi ngập ngừng hai làn...

nghe tình vỡ
Tác giả: Tùy Anh

Uống: để rượu giúp quên sầu. Say: để tìm lại sắc mầu thời gian. Lung linh đáy chén trăng tan. Đắng chưa kịp cạn lệ tràn đầy thêm. Chơi vơi hụt hẫng trăng đêm. Sõng soài, chới với bên thềm cô liêu. Tưởng ngất ngưởng...

oan gia
Tác giả: Tùy Anh

Duyên ta là nợ oan gia. Chưa trả vẫn gặp như ma muộn phiền. Nên tuy chẳng bùa thôi miên. Vẫn ốm liệt chiếu để duyên kéo về. Chẳng hẹn cùng bước vào mê. Hóa thân hòang yến cận kề đứng bên. Cũng quạt trầm giấc bình yên...

tôi muốn biến nước mắt tôi thành biển
Tác giả: Tùy Anh

Tôi vẫn biết tình yêu là bạo chúa. Thường tung hoành ngang dọc khắp muôn nơi. Tôi vẫn biết quy luật của muôn đời. Yêu là chết ở trong lòng một tí. Thế mà tôi vần yêu không suy nghĩ. Vẫn rộn ràng những lúc anh về thăm...

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm