Những cơn mưa... Xối vào lòng anh chút rùng mình... lạnh cắt. Ô cửa kính đầm đìa nước mắt. Đưa anh vào nỗi nhớ... về em. Những cơn mưa... Lấm lem... Một thời vụng dại. Ướt mi ai... cho ngày em xa mãi ? Xóa dấu chân...
Nơi anh về... ngõ nhỏ vẫn bình yên. Hoa xoan tím... một mầu biêng biếc. Gió gọi nhau cớ sao mà da diết? Trước chiều buông... hồn bỗng hóa ngẩn ngơ. Hoa xoan rụng...tím đến không ngờ. Tím trọn một mùa trong mắt ai chờ...