lộn xộn ký ức về cánh đồng muống ở thủ đức những năm 90
Những năm 90
Sau lưng xóm tôi là cánh đồng rất rộng
Trồng bạt ngàn rau muống
Những khoảnh vuông lớn xanh thẫm nuột nà
Vạch bởi muôn đường đê cao, thấp, khô, sình lầy, phủ cỏ, và thi thoảng lót 1 tấm ván đi qua
Trên đó thường có loài cây thù lù, mắc cỡ,...
Cánh đồng có những mùa rất nhiều hoa nở
Loài hoa muống đẹp mong manh, đoản thọ,
Sắc trắng - tím và to như chiếc kèn đồ chơi của trẻ
Sáng xuyến xao, mộng mị chốn mênh mông
(Mà đồng hạng với nó chỉ có loài hoa lục bình)
Cũng có lúc tôi thấy cánh đồng trơ ra những gốc rau vàng úa
Rất buồn như tranh của Van Gogh.
Bầy cò thường kéo nhau về trắng phau cả góc ruộng, trời
Ngày đó mặc dù rất sung sướng và tò mò
Tôi chỉ có thể ngắm nhìn và đếm chúng từ xa xa
Về hỏi, ngoại nói loài cò rất gầy
Vì thế chúng tạm được yên ổn dưới con mắt lau láu và tâm hồn man rợ thèm khát máu thịt
Cũng như bàn tay sát thủ của các gã lưu linh.
Tôi cũng nhớ những đợt đi mò ốc bươu cùng người lớn trong xóm
Trên cánh đồng lưng người khom khom, tiếng cười nói rộn vang.
Tôi nhớ đầu ruộng có có một cây trâm bầu già
Mỗi mùa trái rợp tím đen
Những trùm trái ngọt chua chát ăn rất dễ ghiền
Và hai cây gòng già ở ngay bên cạnh
Tôi thường nhặt quả khô, rây hạt, đem bông về nhét gối
Và bị phụ huynh phàn nàn rằng quá bụi.
Tôi cũng nhớ hai bụi chuối bị găm đầy ống chích
Những kẻ nghiện ngập thường tụ tập
Đã có lần tôi giương mắt qua bờ nhìn ngó
Họ vạch quần áo và trình diễn màn chích thuốc cho nhau
Những đôi môi thâm sì cười mãn nguyện, và mắt họ trợn lên,
Đẫn đờ ngây dại.
Tôi hay nhớ về những cây bình bát rải rác quanh ao giữa đồng
Những trái vàng thơm luôn được ngóng trông
Những trái hường được hái về ủ gạo,
Dằm đá đường ăn mát lịm miệng lưỡi, lòng gan
(Riêng tôi rất ưa những bông bình bát màu ngà lòng đỏ, nụ cánh dầy dặn, kiêu sa như được nặn đẽo kỳ công)
Nhớ có một mùa mưa, nước dâng ngập cánh đồng
Một vùng xanh mênh mông biến thành hồ bát ngát
Trong những bờ đê rất cao
Lũ nhỏ chúng tôi đã có thể ngụp lặn, hay ngồi trên bờ tập câu cá
Cá sặc, cá rô, cá trê, lươn,…
Thật ngộ nghĩnh!
Nhớ những ao bèo thả vịt mộng mơ
Gợi cho tôi lời thơ Nguyễn Khuyến.
Nhớ dòng mương đen, đều đều trôi, mang đầy rác rưởi
5 tuổi, tôi tưởng tượng thật nhiều,
“Nó sẽ dẫn đến thiên đường hay chốn tận cùng nào?”
Tôi thèm khám phá kho tàng đồ sộ ở vùng hoang vu đó
(Nhưng nỗi sợ hãi đã ngăn bước chân dại lần mò về điểm cuối cùng của dòng mương).
Nhớ những rặng tre xào xạc đong đưa thân thuộc
Một mùa hè tôi xách dao phay đi chặt những đoạn nửa mét, về chẻ mỏng làm sườn diều,
Cũng có lần tôi theo bạn nhỏ đi lùng trứng gia cầm
Bởi những con gà, vịt được chăn vẫn lén đẻ ngoài vòng.
Hay có lúc chúng tôi rình nhảy lên cái bè trôi nổi
Và bị tên chủ hét vang, cầm gậy rượt đuổi…
Bỗng nhớ có một buổi sớm mai cả xóm ồn ào
Báo nhau về một xác đàn ông gục chết
Thân còn nồng mùi rượu, chúi mặt xuống sình lầy
Trên bụng hắn găm một con dao, khô máu
Công an đã có mặt, nhưng không vị nào cố công tìm hiểu hắn là ai, vì sao chết,
Một kẻ vô gia cư vắn số, xác không người nhận.
Tôi thực không hiểu sao chuyện như vậy lại bị lấp vùi trong óc tôi thật sâu
Chừng như chưa từng hiện hữu nếu hôm nay tôi không nghĩ về cánh đồng ấy
Hay ngay từ thuở đầu, tâm trí tôi đã ơ thờ với những điều thảm khốc, rùng rợn...?!
-----
Giờ đây, tôi ngẫm thấy lòng tôi là cánh đồng muống cũ
Có rau, cỏ, cây, cành, nước, sình, cá, ốc, chim, cò, bướm, ong,
Dòng mương đen bí ẩn, những ống chích la liệt đầy máu, xác người gục giữa đồng, …
Trên tất cả vẫn ngời lên sắc xanh bạt ngàn
Và giữa màu lá ấy hiện về bóng cây bạch đàn
Cô độc trong mùa thu lộng gió
“Cô bé lặng đi giữa cánh đồng
Gió mùa thu thổi khắp không trung
Hàng bạch đàn lung linh sắc trắng
Cành bạch đàn nghiêng nghiêng xa vắng”
Và bỗng nhiên một lúc nào tôi không ngó tới cánh đồng
Nhìn lại đã thành vùng cát hoang buồn bã
Thoắt thêm chớp mắt
Nó đã thành những con lộ và nhà.
Tôi đã đi qua rồi một phần 2 cõi người.