gió thổi sương đông vào nỗi nhớ
Gió thổi sương đông vào nỗi nhớ
Ướt mềm những dòng chữ xa xôi
Tên xưa thay đổi trong trang giấy
Người cũ đọc qua, chẳng biết đấy là tôi.
Nỗi nhớ khi đầy như biển động
Khi vơi lặng lẽ giống mưa chiều
Tôi giấu Gió vào trong hơi thở
Sợ một lần run… bật tiếng yêu!
Gió kể mùa đông bằng im lặng
Sương buồn giăng kín những đêm thâu
Tôi xua nỗi nhớ ra ngoài cửa
Nhớ lại quay về… trốn phía sau.
Nếu Gió như người, bỗng dưng... tắt thở
Chắc nhớ sẽ rơi xuống đáy... vực sâu
Tôi và Thơ sẽ vĩnh viễn xa nhau...
Không còn hỏi... vì sao... tôi vẫn nhớ?
Chiếc Lá (Cuối Mùa Thu)
Ngày 4 / 1 / 2026