cái tên bị gió thổi mất?!
Thơ và Truyện... chỉ làm một việc rất nhỏ thôi
Giữ lại một khoảng khắc của tâm hồn
Để nó khỏi trôi mất trong những ngày qua quá nhanh!
---------
Cái Tên Bị Gió Thổi Mất?!
Chiều hôm đó, em ngồi dựa lưng bên cửa sổ
Bóng nắng cuối ngày trôi qua bậc thềm
Giống như một người khách cũ ghé thăm rồi lặng lẽ đi.
Em nhìn vào màn hình
Con số tiền vẫn còn đó
Không ai lấy không ai chạm vào
Vậy mà em lại có cảm giác tiếc đứt ruột như đã mất!
Không phải mất tiền? sao không diễn tả được?
Tiền không mất sao lại tiếc như đã mất?
Câu hỏi lơ lửng trong phòng như... chiếc lá úa rồi, vẫn cố bám cành, không chịu rơi xuống đất!
Em thử hỏi thơ?
Nhưng những câu thơ nằm im trên giấy, giống mấy con mèo lười nằm phơi nắng
Chúng không trả lời em
Em vẫn hỏi tiếp:
Buồn có tên, thì tên đâu rồi?
Ngày xưa buồn có nhiều tên lắm mà
Buồn vì thư hồi âm đến chậm
Buồn vì một người đi xa
Buồn vì một mùa hoa tàn ...
Những nỗi buồn đó có tên
Có thể gọi lên
Có thể viết thành thơ
Viết thành truyện...
Nhưng bây giờ
Có một nỗi buồn không tên
Nó không đến từ ai
Không vì chuyện gì lớn lao
Chỉ là cảm giác trống rỗng giống như căn phòng
đã dọn sạch những thứ mình yêu thích một thời, giờ đã lỗi thời.
Vẫn còn vương lại chút dư hương cũ.
Chắc vì thời đại này!!!
Thời đại những cỗ máy biết nói chuyện... vv ....và vv...
....
Em chợt hiểu ra
Có lẽ cái em tiếc không phải là tiền
Cũng không phải là thời gian
Mà là... khoảng trống trong tâm hồn!
Ngày xưa khoảng trống ấy
Được lấp bằng:
Một câu thơ
Một bản nhạc
Một nỗi buồn có tên
Còn bây giờ nhiều thứ qua nhanh quá
Nhanh như chớp, đến mức cảm xúc không kịp gọi tên mình
Thế là nó biến thành một nỗi buồn không tên
Không sao diễn tả được!
Ngoài cửa sổ gió thổi nhẹ qua giàn hoa
Một chiếc lá rơi xuống
Em không biết tên chiếc lá đó
Nhưng khi nó chạm đất
Em vẫn nghe tiếng rung rất khẽ trong lòng mình!
Chiếc Lá (Cuối Mùa Thu)
Ngày 29 - 5 - 2026