nàng rất đẹp!..
Ta gắn kết bằng số phận ngẫu nhiên
Ta tìm thấy mình ở trong người khác
Xin em hãy là trời cao, là bạn
Là lời khen hoặc tiếng cười kiêu hãnh!
Em yêu tôi – tôi tin – và thỏa mãn
Còn tôi là ai – điều đó không cần
Em chẳng tìm ra trong đó điều chi
Rằng đời tôi tối tăm và trống rỗng.
Em đôi mắt mở to? Nhưng tôi tin
Tất cả đấy không gọi là sắc đẹp
Nhưng trời ơi, tôi xin được thề nguyền
Nàng rất đẹp!..
Là thuốc độc – là khoái lạc trần gian!
Em cứ gọi giấc mơ là hy vọng
Điều dối gian là chân lý cho rồi
Gian dối với em cũng là tội lỗi
Em xứng thiên thần với điều ấy quá đi.
Em hãy vội vàng, vội vàng đến với anh
Nếu anh một mình, nếu anh khó ở.
Em hãy vội khi anh buồn lặng im
Thì em nhé, em nhé, hãy vội vàng!