hát vang lên!
Gió ơi, gió hãy làm ơn,
Nói với em rằng tôi sẽ đến.
Và xin gió hãy làm ơn,
Gió hãy hát rằng: tôi yêu em...!
Và gió là mẹ của biển,
Và anh nghe những nàng tiên cá hát,
...hát vang lên!
Nhưng bài hát này,
...ta nức nở!
Nghe giọng nói của người trần,
Giọng nói gọi ta trở về trần thế...
Khi đã yên giấc giữa vĩnh hằng,
Nơi chẳng bình minh, chẳng hoàng hôn.
Có thể lại rồi, anh sẽ nhớ,
Và rồi có thể, để anh quên.
Bỏ cuốn sách dở chừng,
Anh không thể đọc thêm,
Để tìm nghe câu hát,
Em ơi hãy hát lên,
Một bài ca tuyệt trần.