Poem logo
Poem logo

phím gõ chạm vào ký ức cũ

Một mùa thu xa lắm rồi,
Khi đôi mắt em từng chăm chú
dõi theo những áng mây trôi,
và anh từng hỏi:
- Bao giờ mây sẽ tìm đươc bến đậu bình yên?

Khi anh và em đã tìm được.
Bến bình yên của chúng mình,
Khi ấy là một con dốc nhỏ đầy hoa dại,
là con đường rợp bóng lá me non trải dài,
là những chiều vàng lặng lẽ đi bên nhau
không nói một lời.

Là bàn tay em, nằm gọn trong tay anh,
Mười ngón tay đan vào nhau,
như những sợi mực tím màu,
ghép thành tên anh, trên cuốn vở còn thơm mùi giấy mới.

Em từng viết những dòng thơ ngây dại,
những chữ yêu... kéo dài hơn...
như đuôi cánh diều bay phất phơ trong gió...
...
Anh biết, thơ em viết, viết riêng cho anh đó,
Còn khéo giả vờ, hỏi em:
- Thơ tình em viết cho ai mà đẹp thế?
Em cắn môi, e lệ... khi trái tim đập nhịp:
- Cho anh!
Nhưng không nói thành lời.

Uyên Vũ (Cánh Én Mùa Xuân)
Ngày Thơ - Tháng Mộng - Năm Mơ

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm