anh từng...
Ánh trăng lạnh lẽo, tuy đẹp nhưng buồn,
Hồn của trăng tinh tế tựa khu vườn.
Nơi những mặt nạ lang thang thơ thẩn,
Tiếng nhạc u sầu cứ thế ngân lên.
Anh từng là gió, còn em là biển,
Anh là đêm, còn em là sao trời.
Phép ma thuật biến thành ảo ảnh,
Ta gặp nhau như những bóng ma.
Anh từ lâu đi tìm chốn lặng yên,
Anh đến đây chẳng phải vì vui buồn.
Xin em đừng hỏi anh về điều đó,
Anh đến đây vì em có trên đời.
Anh van em, biết ngoan ngoãn với tình,
Biết vội vàng, biết nắm bắt khoảnh khắc.
Em hãy yêu khi xuân còn khoe sắc,
Năm tháng đi rồi không quay lại đâu em.