vô duyên
Mắt đang đắm đuối một cảnh trời
Từ đâu mưa đến, xõa tả tơi
Thật là đường đột, không xin phép
Ta hay mưa? Vị khách không mời?
Cũng trong phút chốc, nước tạnh hơi
Vỡ lòng ngờ nghệch, ý mất vui
Ta ngồi lặng sững, mưa xoay chuyển
Tới rồi đi chẳng ngỏ một lời.
5.2.26