chuyện có lúc
Vợ tôi cọc, lại ưa đùa,
Móc qua xỉa lại… chẳng vừa ý em.
Giỡn cười ha hả như điên,
Tôi vừa hùa tiếp, bỗng nhiên nàng hờn.
Mắt xuân hóa bể u buồn,
Da mơ non thoắt nhuốm hồng đào tơ.
Đứng lên tung bước bất ngờ
Tai ngoan giả điếc, bỏ lơ tôi ngồi.
Hoảng hồn, tôi vội nối đuôi,
“Anh ngốc thật đấy, xin nguôi, vợ à!
Giận gì người cứ nói ra,
Từ nay anh né, tới già chẳng ham.
Vợ iu, xin hãy càm ràm!
Cho anh tường tận lời vàng ý châu.
Người thinh lặng khiến anh đau,
Thà là em gõ cái đầu gối đây…!”
Mà rồi nàng vẫn vung tay,
Chạy vèo. Tôi kiếm loay hoay giữa trời.
Hồi lâu cũng thấy nàng ngồi
Bên đường vắng lặng, mắt môi vô tình.
Tôi đến, nàng liếc, lặng thinh
Tôi chìa tay nắm, rồi rinh nàng về.
Thoáng sau nàng lại “hề hề”,
Đùa nhây giỡn nhớt kệ tôi ngỡ ngàng.
2.26