chân dung của nắng
Nắng Tây Bắc không dịu dàng như lời hát
Nó là những lưỡi dao rát bỏng khứa vào da người
Tôi thấy nắng cháy trên đôi vai gầy của chị
Khi gánh những mớ rau ra chợ lúc hừng đông
Nắng đọng lại thành những hạt muối trắng trên lưng cha
Thành những nếp nhăn hằn sâu trên vầng trán mẹ
Người ta gọi đó là màu của sự sống
Nhưng tôi thấy đó là màu của những kiếp người vất vưởng
Những bóng râm hiếm hoi là nơi trú ẩn của hy vọng
Nơi những đứa trẻ mơ về một cây kem mát lạnh
Mùi khói rơm rạ quện vào nắng tạo nên vị đắng
Thấm vào tận cùng những thớ thịt tâm hồn
Đừng trách nắng sao quá đỗi vô tình
Bởi đất cần nóng để biết mình còn tồn tại
Tôi đứng giữa cánh đồng nhìn nắng nhuộm vàng hư vô
Nghe tiếng những sợi tóc mình đang cháy khét
Có lẽ tôi cũng là một phần của ánh sáng nghiệt ngã này
Sinh ra để thiêu rụi những gì không thuộc về đất.