bản giao hưởng câm lặng
Trong căn phòng vương mùi gỗ và sương
Ta tỉnh giấc nhưng hồn còn kẹt lại
Giữa thế giới của gương và ảo ảnh
Nơi thời gian là một sợi dây dài.
Cái bóng ấy hiện lên từ góc tối
Chậm chãi trườn như một con trăn già
Nó không nói nhưng âm thanh bủa vây
Làm tê liệt từng thớ thịt thịt da.
Ta muốn gọi tên người ta yêu dấu
Nhưng lưỡi tê cứng như bị đóng đinh
Nỗi cô độc thấm vào trong xương tủy
Khi bóng đen chiếm lấy cả thân mình.
Hắn đè lên phổi ta như sương muối
Làm héo khô những nhịp thở mong manh
Mắt ta mở trừng nhìn vào vô định
Thấy quỷ dữ đang múa hát quanh thành.
Những ký ức của một thời chinh chiến
Những nỗi đau không tên của kiếp người
Hắn gom lại thành gông xiềng vĩnh viễn
Để dìm ta vào bóng tối không nguôi.
Nghe tiếng gió rít qua khe cửa nhỏ
Như tiếng linh hồn đang khóc tỉ tê
Ta nằm đó, một xác thân xấu số
Bị bóng đè ngăn cách nẻo đường về.
Dưới áp lực của ngàn cân bóng tối
Trái tim ta yếu ớt nhịp cầu kinh
Mong ánh bình minh xua tan tội lỗi
Trả lại ta quyền được sống cho mình.
Nhưng mỗi giây dài như một thiên kỷ
Hắn vẫn ngồi đó, lặng lẽ nhìn ta
Với đôi mắt mang hình thù quỷ mị
Trong bản giao hưởng câm lặng xót xa.
Đêm vẫn đặc như mực tàu đổ xuống
Che khuất đi lối thoát của linh hồn.
15.03.2026