đêm noel buồn
Đêm về bỗng thấy cô đơn
Giá băng nỗi nhớ chập chờn quanh đây
Giáng sinh đến, chẳng sum vầy
Cho người cô lẻ tràn đầy nhớ nhung
Đem hồn thơ nhốt trong khung
Để cho hư ảnh vẫn lung linh hoài
Còn hồn anh vẫn lưu đày
Trên miền thương nhớ trải dài tháng năm
Gió lùa giá buốt, lạnh căm
Bên khung cửa sổ xa xăm mắt buồn
Bên trời vang vọng tiếng chuông
Nghe như tiếng thét khơi nguồn sầu vương
Đêm khuya ảo ảnh mờ sương
Hình như ẩn hiện nẻo đường ly tan
Nỗi sầu đã trót vương mang
Cho người du sĩ “cơ hàn” tình thương.