Poem logo
Poem logo

đêm đông

Tác giả: Song Nguyên.
Gió đông gửi lạnh tặng chân đồi
Ngõ đá u buồn bóng lẻ loi
Ướp những niềm mơ trong ngục tối
Trải dài năm tháng mãi đơn côi

Thì ra một kiếp bỗng nhiên thừa
Rớt cả cung sầu vọng dưới mưa
Khi bóng hoàng hôn tràn bếp lửa
Nghe hồn khát vọng chạm ngày xưa

Hương dã quỳ quyện nỗi nhớ nhung
Quê nhà chắc cũng nỗi tương phùng
Mùa đông lá vàng thôi rơi rụng
Lòng gửi sang xuân vẫn lạnh lùng!

Heo may se buốt khoảng hư vô
Gửi trọn tim mơ xuống đáy mồ
Một nửa đại dương đầy bão tố
Nên đành lỗi phận cách đôi bờ!

Lá mùa thu cũng bỏ ta đi
Có kẻ suy tư, chẳng ước gì!
Vai nặng còn mang niềm tục lụy
Thu tàn, ngập sóng cả bờ mi!

Ta tìm gì? Giữa cõi bơ vơ!
Tìm dấu mùa thu chẳng đợi chờ
Trong những lá khô thôi vụn vỡ
Hay là len lỏi giữa vần thơ

Bất chợt hoàng hôn bỗng khuất xa
Nỗi niềm vỡ vụn nghẹn sơn hà
Hôm nay thiếu nắng cho ngày lạ!
Rót cơn giá lạnh... thắt hồn ta.

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm