uống cạn nhân sinh
Sáng nay khói cuộn hiên lòng
Trà nghiêng một chén, phủ dòng thế nhân
Giọt rơi không một tiếng ngân,
Nhắc ta cái giấc bụi trần chưa yên
Hương bay mất hút trăm miền
Tay còn vương chút nắng xuyên qua đồi
Chạm vào cái tỉnh mồ côi
Mộng xưa rạn giửa lỡ bồi bến quê
Song thưa bóng nắng nghiêng về
Ngõ xa cây đứng não nề lặng thinh
Một hơi thở chạm nhục vinh
Như là nuốt trọn bóng hình ta đi
Ngồi yên chẳng phải làm gì,
Chỉ nghe vô tận thầm thì trong ta.
Sáng nay lại rót thêm trà,
Khói bay như mộng tuổi qua xuân thì
Nhấp môi gặp lại sầu bi
Tuổi xanh uống vội, còn chi để tìm
Ngụm trà nghiến nát vào tim
Đắng sâu thấm tủy, lặng im vô ngần.
Nhấp môi vỡ cả phù vân
Đắng sâu thấm xuống tận phần thịt xương
Sáng nay trà hết thôi vương
Nhìn chun trà rỗng, lẽ thường nhân sinh