uống cạn nhân sinh
Sáng nay khói nhẹ bay vòng,
Trà nghiêng một chén, hư không nửa phần
Giọt rơi không một tiếng ngân,
Như ta đánh thức giấc trần chưa yên
Hương bay lạc lối trăm miền
Bàn tay còn ấm một viền nắng rơi
Chạm vào phút tỉnh chơi vơi,
Mộng xưa rạn vỡ bên đời sơn khê
Song thưa bóng nắng nghiêng về
Nghe cây ngoài ngõ não nề lặng thinh
Một hơi thở chạm nhục vinh
Tan ra chẳng để lại hình bóng chi
Ngồi yên chẳng phải làm gì,
Chỉ nghe vô tận thầm thì trong ta.
Sáng nay lại rót thêm trà,
Khói bay như mộng tuổi qua xuân thì
Ngụm đầu, vị đắng sầu bi,
Tuổi xanh uống vội, có khi hiểu mình.
Ngụm hai, chát những ân tình
Như ta gặp lại bóng hình chia phôi
Ngụm ba, cay mãi đầu môi
Như sương đầu núi vỡ rồi không tan
Ngồi yên nghe thở nhẹ nhàng,
Trà vơi đời cũng sang trang mấy lần
Hương bay còn lại phù vân,
Mà tâm chưa lặng, hóa ngần vô biên
Cuộc đời chẳng ở đâu riêng,
Trong chén trà nhỏ ưu phiền
thế nhân
Nhấp môi vỡ mộng hồng trần
Đắng sâu thấm xuống mấy lần nhân sinh
Sáng nay chỉ uống một mình,
Ngồi yên ta uống, cạn tình chưa phai.