Poem logo
Poem logo

rụt rè 4

Tác giả: Thiên Ân
RỤT RÈ 4
Rụt rè song cửa đêm ngày
Trộm nhìn dáng mỏng áo bay cuối chiều
Dấu chân khẽ chạm hương yêu
Gió nghiêng nhành lá dệt điều mộng say

Đan tay vào giấc mơ này
Mười ngón khẽ chạm như mây lạc miền
Ngôn từ lạc nhịp dịu hiền
Mắt trong gieo những ưu phiền hóa sương

Rụt rè run nhẹ bờ môi
Lời chưa kịp ngỏ đã trôi theo chiều
Tơ non khép nép bao điều
Cỏ hoa e ấp ít nhiều vấn vương

Bờ vai nghiêng nắng còn vương
Suối tóc buông xuống như sương cuối ngày
Hương thầm lan rất khẽ lay
Chạm vào khoảng lặng đắm say trong lòng

Một làn sóng nhỏ mênh mông
Dâng lên rồi lại hóa dòng miên man
Bên tai tiếng gió dịu dàng
Như ai khẽ gọi muôn vàn thiết tha

Rụt rè lá cỏ bờ xa
Nghe tim rất khẽ ngân nga nhịp mềm
Ánh nhìn trong suốt êm đềm
Chạm nhau chưa dám gọi tên một lần

Vòng tay còn chút ngại ngần
Bến bờ lặng lẽ cũng gần cũng xa
Ngọt ngào như gió thoảng qua
Mà như còn mãi trong ta… một chiều
Ngày 19/3/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh)

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm