nỗi niềm trên cát
NỖI NIỀM TRÊN CÁT
* Thơ Thất ngôn *
(Gieo vần nối)
Quê nghèo vậy cho nên khắc khổ
Nhiều trai làng nhìn ngó bỏ đi
Làm công nhân, cửu vạn, cu-li
Nơi đất khách cạn dần mơ mộng
Quê nghèo lắm cánh đồng cát rộng
Biển thì xanh giấc mộng tròng trành
Từng lớp người tìm kiếm mong manh
Ở đâu đó ngoài kia khắc nghiệt
Như canh bạc với trời, với biển
Dành dụm mang về dưỡng mầm quê
Có người đi không giữ lời thề
Nằm ở lại ngày về chẳng rõ
Vẫn ngóng đợi đêm ngày vò võ
Ôm gối ngồi mắt dõi trời xa
Có chị, cô, em nhỏ, cụ già…
Cùng nỗi nhớ hóa thành sương lạnh
Ai viễn xứ một mình cô quạnh
Kiếp làm thuê nặng gánh cơm tiền
Chẳng mơ gì cuộc sống thần tiên
Chỉ mong được bình yên ngày cũ
Quê nghèo dưỡng bao nhiêu ấp ủ
Tiếng sóng gầm nhắc nhủ niềm đau
Cát trắng không đổi nổi cháo rau
Đành ngoảnh mặt lắc đầu đi tiếp.
13/04/2026
Nguyên Hữu