cõng em
Bốn mươi năm lưng tôi in dấu,
Cõng em qua bao nắng gió cuộc đời
Một mái nhà, giọt mồ hôi thấm thấu,
Mỗi bước đi những che chở, muôn nơi
Cõng qua những ngày cơm chưa đủ hạt,
Tiếng khóc con thơ ngủ giữa vòng tay.
Cõng niềm tin khi đời còn chật vật,
Cõng nụ cười để sáng rực hôm nay.
Cõng em cả buồn vui, cả nhọc nhằn,
Cõng nỗi đau, cõng bình an, sức khoẻ.
Đôi vai nhỏ mà nâng tròn duyên nợ,
Một chữ Tình bền chặt với thời gian.
Bốn mươi năm — một đời người vén vun
Cõng em đi qua thăng trầm giông bão
Để hôm nay, bầu trời xanh nhắc bảo
Mình nắm tay… hạnh phúc đã đong đầy!