bến sông cũ
BẾN SÔNG CŨ
Chiều xuống chậm như mái tóc già
Ta ngồi bến cũ, ngó sông qua
Gió thôi cũng nhẹ như người mệt
Chỉ có lòng ta, buông thiết tha
Người ấy đi rồi, chốn xa xôi
Lâu như con nước cạn rồi vơi
Ta không nhớ rõ ngày em bước
Chỉ nhớ sông buồn đến lặng trôi
Hồi đó bờ lau còn biết hát
Lục bình còn tím một dòng thương
Em đứng bên này, ta bên ấy
Nói mấy câu thôi… mà vấn vương.
Có bận chèo đò qua bến vắng,
Ta chở mùa trăng đổ xuống thuyền,
Em cười, nước động, trăng nghiêng bóng,
Ta tưởng đời mình đã có duyên
Rồi cũng như bao lần nước lớn
Sông dâng, bờ lở, lối chia hai
Ta còn đứng lại… em đi mất
Không hẹn câu chi, cũng chẳng dài
Sau đó ta quen nhìn bến vắng
Quen nghe mái chèo gõ tuổi già
Mỗi lúc thủy triều lên lại xuống
Là thêm một chút nhớ… trôi qua
Giờ tóc đã như mây cuối bãi
Mắt mờ, còn giữ một dòng xưa
Ai qua bến hỏi người năm ấy?
Ta chỉ cười thôi… chẳng nói vừa.
Ngày 2/4/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|