Poem logo
Poem logo

hai góc nhìn

Tác giả: Thiên Ân
HAI GÓC NHÌN
Bấm chuông, người chẳng mở cửa
Không gian tím sẫm vô bờ
Rêu xanh ăn mòn bậc cũ
Gót giày giẫm bóng bơ vơ

Bấm chuông, âm vang rạn vỡ
Ngực gầy nôn nả từng cơn
Ta đứng ngoài đời rất nhỏ
Nghe mình lạc giữa cô đơn

Chuông rung, tay chạm không dám
Cánh cửa lạnh kín như lời
Em nép vào tường im lặng
Nghe tim gõ dội trong người

Chuông nữa, không dám nhìn nữa
Tên anh buộc chặt mi khô
Em biết ngoài kia gió lửa
Mà trong này… cũng hoang mồ

Bấm nữa, âm thanh não nuột
Lối quen mòn gót chân theo
Cửa đóng, đời như hụt bước
Ta còn đứng giữa gieo neo

Ghé mắt, không người, không tiếng
Chỉ chiều rơi vụn qua song
Một đời gọi nhau không kịp
Một lần cách mặt… là xong

Em đứng sau rèm rất khẽ
Nhìn anh qua lớp thời gian
Muốn gọi, mà môi tắt lửa
Muốn mở , mà tay không can

Có những điều không thể cứu
Dẫu lòng còn nguyên vết đau
Cánh cửa không vì ghẻ lạnh
Mà vì… không thể như đầu

Bấm chuông — lần sau rất khẽ
Sợ làm vỡ nốt tàn dư
Tên em rơi trong lồng ngực
Như mảnh gương vỡ không từ

Ta quay đi không ngoảnh lại
Chiều đổ xuống kín lối quen
Cánh cửa im lìm phía ấy
Chôn người… không phải chôn tên

Chuông im — mà lòng chưa dứt
Em ngồi nghe gió đi qua
Ngoài kia chắc anh đã khuất
Trong này… em mất anh rồi

Em mở cửa khi không kịp
Thềm lạnh còn dấu chân xưa
Một đời không ai thắng được
Trò chơi… đến muộn, về trưa
Ngày 10/4/2026
Thiên Ân ( TP.Hồ Chí Minh)

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm