cánh phượng
CÁNH PHƯỢNG
Hạ về không lửa, không hồng
Phượng rơi xơ xác như không đợi chờ
Một thời đỏ cháy dại khờ
Giờ như tro lạnh vật vờ cuối sân
Ve thôi rỉ rả ân cần
Im như đã chết một lần trong tôi
Tiếng xưa rơi rụng đâu rồi
Chỉ còn khoảng lặng nuốt trôi tháng ngày
Áo ai bạc trắng chiều nay
Không còn bay nữa, heo may cũng tàn
Cổng trường khép vội bàng hoàng
Bỏ rơi tiếng gọi dở dang một thời
Em đi… không một tiếng cười
Không câu từ biệt, không lời nhớ nhung
Để anh đứng giữa mịt mùng
Nghe tim rạn vỡ từng vùng lặng im
Nhặt hoài không nổi cánh chim
Nhặt hoài không nổi đắm chìm vội xa
Phượng giờ không biết gọi là
Hoa hay chỉ mảnh phôi pha úa màu
Hạ qua như một nhát dao
Cắt lìa tất cả ngọt ngào ngày xưa
Trời không nắng, gió không mưa
Chỉ còn trống rỗng dư thừa trong nhau
Nếu còn sót lại niềm đau
Chắc là dấu vết hôm nào đã quên
Phượng không đỏ nữa — gọi tên
Chỉ nghe vang vọng… một miền đã tan
Ngày 17/4/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|