Poem logo
Poem logo
Tác giả: Vũ Đình Phận
Tác phẩm: Tổng số có 52 tác phẩm.
Sắp xếp:
 
bâng khuâng hồ gươm
Tác giả: Vũ Đình Phận

Bâng Khuâng Hồ Gươm. "Mắt ta loạn dáng mây hồ hải, mộng ngát lâm tuyền mái tóc hương" (Đinh Hùng). ---------. Tóc dài em phơ phất. Gieo theo hồ gió lay. Tôi phút giây ngây ngất. Trôi bồng bềnh theo mây. Mặt hoa...

bây giờ
Tác giả: Vũ Đình Phận

BÂY GIỜ! Vô thường cát bụi thân ta. Buồn vui đã trải hằng sa luân hồi. Đã qua bao kiếp con người ? Lai sinh ai biết khóc cười minh dương (!). Bờ mê bến giác đôi đường. Một không một sắc một phương tìm về. Bây giờ! Chợt...

bây giờ làm sao?
Tác giả: Vũ Đình Phận

Từ ngày tập tọe làm thơ. Bỗng nhiên vợ hỏi, bây giờ làm sao? Bao năm chồng vợ bên nhau, sao em chẳng thấy khi nào làm thơ? Giờ anh ra ngẩn vào ngơ, quên quên nhớ nhớ, bây giờ làm sao? Chắc anh tơ tưởng cô nào? Cho nên...

bên hoa!
Tác giả: Vũ Đình Phận

Đào thua thắm, mai hờn tươi, Nghiêng nghiêng thùy liễu... em cười với hoa! Minh Châu Dạ Ngọc la đà Răng tô ngà ngọc tóc hòa mực phai Người đâu lạc bước thiên thai(?) Ai thêm hương sắc cho dài ngày xuân!

bóng hình
Tác giả: Vũ Đình Phận

Bóng hình. ( Nhân dịp thăm hồ Lăk, Đăk Lăk). Long lanh mầu mắt em xanh. Lang thang mây trắng nghiêng mình gương soi. Đến đây vui cảnh núi đồi. Xin cho gửi bóng trong đôi mắt cười! Là mây là gió là người... Là tôi hư...

chợ hoa xuân
Tác giả: Vũ Đình Phận

Chợ hoa xuân. Tiện đường ghé chợ ngắm chơi, ngắm hoa, ngắm lá, ngắm người bán hoa... Quất, đào vợ sắm hôm qua, dạo chơi, chẳng phải mua quà tặng ai!). Áo nàng trễ...trắng bờ vai, mắt đen lúng liếng, lòng ai thẫn...

chờ thơ!
Tác giả: Vũ Đình Phận

Nhiều khi viết chẳng nên. Thơ. Phải chăng mình sống thờ ơ với đời (?). Nỗi lòng tôi chán thân tôi, không ai để nhớ, không người để mong! Sông trôi buồn bã dòng trong. Buồm không xuôi ngược, thuyền không bến về. Quán...

cơn mưa bất chợt
Tác giả: Vũ Đình Phận

CƠN MƯA BẤT CHỢT. . Tóc mình đã nhuốm mầu mây. Còn tôi nửa mái cũng đầy tuyết sương. Đã qua hơn nửa dặm đường. Mà sao lưu luyến vấn vương một thời... Nghĩ về quá vãng xa xôi. Chắc ai cũng có một thời ngu ngơ. Hồn nhiên...

đâu còn chân quê!
Tác giả: Vũ Đình Phận

Em là con gái nhà lành, quanh năm bạn với đồng xanh lúa vàng. Mắt đen lay láy mơ màng. Tóc vương hương lúa mùa đang trổ đòng... Dịu hiền chân chất nhà nông, thương em! Thầy mẹ thuận lòng, nên duyên! Anh đi chinh chiến...

đâu rồi chùa xưa(?)
Tác giả: Vũ Đình Phận

Muốn đi lễ Phật cầu an. Chùa xa cách trở đò̀ giang ngại ngần... Bể dâu con tạo xoay vần. Lênh đênh chìm nổi phù vân sự đời. Chỉ còn ngập lá vàng rơi. Chùa xưa ai phá bỏ rồi... vì đâu? Đâu còn...

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm