Poem logo
Poem logo

lịch sử phật giáo không có (sự bắt đầu và kết thúc).

Tác giả: Mr.Smile
Lịch sử Phật Giáo không có (sự bắt đầu và kết thúc) mà chỉ lấy ngay tại thời điểm hiện tại (Đức Phật A Di Đà) để quán xét về quá khứ (Đức Phật Thích Ca Mâu Ni) và soi sáng con đường, dẫn dắt tới tương lai (Đức Phật Di Lặc), và nếu chỉ ra được sự thật của toàn bộ thực tại chính là Sự Giải Thoát.

Bởi vì trong từng khoảnh khắc của cuộc sống vô số " Bánh Xe Pháp Luân" vẫn đang vận hành không ngừng nghỉ (bao gồm hơn 7111 Ngôn Ngữ, hay Pháp vẫn đang vận hành trên thế giới hiện nay cùng với vô số ngôn ngữ lập trình khác nhau của tất cả chúng sanh), đều do không có một cơ sở, nền tảng hay bằng chứng nào để khẳng định chắc chắn về quá khứ và tương lai.

Đức Phật A Di Đà chỉ thường nhắc về quá khứ (Đức Phật Thích Ca Mâu Ni) bởi hai cây Đại Thụ vững chắc tốt nhất thường che chở cho tất cả chúng sanh đó là: ANan Đà và Mahaca Diếp.

Đức Phật A Di Đà chỉ thường nhắc tới tương lai (Đức Phật Di Lặc), bởi lấy Trí Tuệ Tuyệt Đối (Vạn Pháp Duy Thức), Phật Tính và Thuyết Tính Không để tìm đến tiếng cười, niềm vui, và hạnh phúc, của tất cả chúng sanh bởi sự tu tập, thiền định cũng như học tập và nghiên cứu về: Duy Thức Tông và Trung Quán Tông.

Không tên là gốc trời đất
có tên là mẹ vạn vật.
Đạo có tính chất trừu tượng, nó không có hình thù cụ thể, không thể nắm rõ, không sáng ở nơi rực rỡ, không mờ ở nơi tối tăm và cũng không có tiếng động.
Đạo vĩnh viễn không có tên gọi.
Vạn vật chuyển động theo một vòng tròn khép kín.
Tất cả bắt đầu từ “có”, có lại bắt đầu từ “không”.
Lời nói hợp đạo nghe như ngược đời...

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm