món quà của xuân thì
MÓN QUÀ CỦA XUÂN THÌ
* Thơ Bát ngôn *
(Gieo vần liền)
Tiếng những động cơ xe nổ giòn tan
Vọng vào căn phòng rồi đi vội vàng
Mùa bất lực thấy rằng quá yếu đuối
Cánh cửa giao thời chậm nhường lối.
Tiếng cánh quạt quay đều hiếm lúc thôi
Cũng tại sao chưa vội vàng gấp đôi
Rồ ga lên như guồng quay cuộc sống
Vẫn nổ đều chậm rãi như nuôi mộng.
Tiếng cửa mở nhẹ nhàng đẩy từ trong
Nàng cầm trên tay ly nước rất trong
Nụ cười sáng đã mát lòng kẻ thấy
Cái tình cái tội trong tôi giãy nảy.
Ly nước mà như ly rượu chuếnh say
Tôi ngây ngốc thật sự rồi đây này
Tiếng máy nổ tự dưng như hoan hỉ
Thấm vào tôi dỗ dành tia lí trí.
Sợi tơ tình thôi nào hãy bung đi
Sao tay vẫn giữ ly nước trơ lì
Hết sức rồi, nụ cười ơi sao ngọt
Tôi phạm lỗi là do nàng sai sót.
Đom đóm nổ, phải chăng cái tát nàng
Thật sự là không phải, tôi… đầu hàng
Tôi khuỵu xuống trên tay vẫn cầm ly nước
Như màn cầu hôn nhiều người bắt chước.
Nàng giật mình vội vàng thấy dễ thương
Rồi như hiểu thẹn thùng dựa vách tường
Xuân thì đỏ như chưa từng được đỏ
“Chúng ta có thể…” - nàng chợt khẽ: “có”.
Cánh cửa mở nàng bỏ chạy vội vàng
Đề nghị đôi chân nhanh chạy giữ nàng
Con tim thúc giục, đôi tay bắt được
Hơi thở gấp và chúng tôi đánh cược.
Không thể tin thật sự là thiên đường
Tôi sẽ cố gìn giữ tránh tuột buông
Tạ ơn tất cả những gì tôi đang có
Tôi ôm chặt tình yêu đầu mới ngỏ.
Mặc kệ đời vẫn cứ chảy trôi xa
Chỉ cần yêu thương mãi bên đôi ta
Thế là đủ em nhỉ hạnh phúc lắm
Tay trong tay mình hãy luôn cùng nắm.
07/05/2026
Nguyên Hữu