biển cạn
BIỂN CẠN
Biển tình cạn lúc người đi
Sóng xưa thôi vỗ, bờ mi khô rồi
Cát nằm im tiếng luân hồi
Gió qua cũng sợ đánh rơi bóng mình
Vỏ sò úp mặt lặng thinh
Nghe trong đáy rỗng một hình đã xa
Thuyền xưa mắc cạn phôi pha
Mái chèo mục nát như là quên trôi
Không còn nước để mà trôi
Không còn sâu thẳm để soi phận người
Chỉ còn từng lớp cát rơi
Chôn đi ký ức một thời mặn môi
Biển giờ không sóng, không lời
Không xanh, không bạc, không trời, không mây
Chỉ còn một vệt hao gầy
Kéo dài như thể tháng ngày đã qua
Người đi… đi khuất đâu xa
Để đây biển chết không là biển xưa
Ta ngồi giữa một bãi thừa
Nghe khô rạn cả tiếng mưa trong lòng
Ngày 26/4/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|