thôi đổi
Tác giả:
Mr. Smile
Ta chợt thấy
Thế giới là nơi tắt bớt
Ánh sáng tình yêu ….nơi quá đổi con người
Muốn thôi đổi
Thì đã,
Lỡ đổi thay rồi.
........17/09/2015..........................
|
tự sự tình tôi
Tác giả:
Mr. Smile
Gió đêm thổi lạnh
Nhớ về ngày xưa như giấc mộng
Trái tim si tình thật khó hiểu
Mượn rượu để quên sầu
Nhưng lại lỡ gieo sầu lên mắt ai.
....................Mr. Smile..........................
|
thơ với rượu cùng xuân, ta cứ thế.
Tác giả:
Mr. Smile
Tính trăm tuổi, đời người ta có nữa
Sẵn rượu đào xuân uống nửa với ta
Xuân nhớ ta chưa dễ biết đâu tìm
Thơ với rượu cùng xuân, ta cứ thế.
|
tôi tìm ý niệm chân thật
Tác giả:
Mr. Smile
Tôi tìm Ý Niệm chân thật hơn là tìm Ngôn Từ, tôi tìm Ngôn Từ mang tình yêu thương hơn Hình Ảnh. Tôi tìm Hình Ảnh đẹp hơn là những Ảo Tưởng xa xôi, thật ra trong tất cả cuộc đời Tôi đi tìm Tôi. (Ý Niệm là đơn vị nhỏ...
|
thời gian hóa thành sợi tơ vàng.
Tác giả:
Mr. Smile
Thời gian hóa thành sợi tơ vàng, ý tứ đan xen với nhau đó là một trường thơ. Dùng Ý Niệm làm bút viết, Ngôn Từ là Bức Tranh, và người họa sĩ là nhà Thơ Tình. Thơ chẳng nên câu, bút viết cũng thường, vẽ sao cho được nét...
|
theo giáo lý của nhà phật thì:
Tác giả:
Mr. Smile
Theo Giáo Lý của Nhà Phật thì:. Người con trai vẫn còn giữ được sự trinh tiết, trong sáng của muôn thuở, điều đó cũng giống như Xuân đầu mùa trong sạch, mang nét đẹp thuần khiết, gói ghém vào thơ ca và người con trai đó đã...
|
tôi ngồi ở giữa một bài thơ vô tận.
Tác giả:
Mr. Smile
Tôi ngồi ở giữa một bài thơ vô tận, bài thơ Vũ Trụ, đầy chữ nhạt thênh. Ngôn từ như rặng núi xa, mờ chung ảo, như làn sương lạnh giá, vẫn đứng hiên ngang. Những lời huyền bí toả lên trăng sáng, những ý bao la rũ rượi...
|
trên trời, dưới đất, ở giữa là loài người.
Tác giả:
Mr. Smile
Trên Trời, dưới đất, ở giữa là loài người, tôi không biết được, mọi thứ sinh ra từ đâu, một loài hoa, tên là hoa, hay tên là thế giới, tên là hoa, hay tên gọi chân trời…. Trong bao nhiêu khoảnh khắc, là bấy nhiêu cuộc...
|
vội vàng lên!
Tác giả:
Mr. Smile
Vội vàng lên! Này những vần thơ, hồn anh ở trong đó, anh chờ em xem. Mộng tàn anh chẳng thấy em, này em?, em (Hồn Thơ) trốn vào đêm mất...
|