phản tỉnh
đang nghĩ sẽ loè đời
bằng những lời bóng bẩy,
kịp thấy mình như mụ đàn bà kệch cỡm
trát lên người đủ dạng mỹ ký, phấn son.
cố nghĩ về những điều rộng lớn,
sâu hiểm như vũ trụ
để nhân loại xuýt xoa, cúi phục,
chợt thấy trong mình - một bãi tha ma
chỉ có cát bụi, cỏ khô và rác rưởi.
quá lố lăng,
đáng xấu hổ!
nhưng xin đời đừng trách
một con người bé nhỏ
muốn làm điều gì đó rất cao to.
6.26