nhớ cố nhân
Nhớ Cố Nhân
Trời thu giăng lối sương mờ,
Phố xưa im lặng như chờ người qua.
Bước chân vô định nhạt nhòa,
Tìm về kỷ niệm khuất xa dặm trường.
Chiều rơi trên mái đầu sương,
Tình xưa chợt thức bên đường lá rơi.
Nhìn nhau chẳng nói một lời,
Mà nghe thương nhớ đầy vơi tháng ngày.
Đời người như áng mây bay,
Hợp tan cũng bởi duyên dày duyên thưa.
Cảm ơn một cuộc tình xưa,
Cho ta thương nhớ vẫn chưa phai nhòa.
Chiều nay sương sớm la đà
Mong manh giọt nắng khóc ta với người
Dẫu thời gian cuốn xa xôi,
Một miền ký ức vẫn ngời trong tâm
Ngoảnh nhìn góc phố bâng khuâng,
Gửi theo ngọn gió mấy tầng bình yên.
Người đi quên hết ưu phiền,
Ta về gom nhặt chút duyên cuối trời.
Oct 25, 2011
Viễn Phương (OVQ)