Poem logo
Poem logo

thương nhớ con đường xưa

Tác giả: Thiên Ân
THƯƠNG NHỚ CON ĐƯỜNG XƯA
Con đường xưa còn lại một mình ta
Chiếc lá lìa cành rụng rơi vội vã
Đi ngang mùa xuân, giẫm chân mùa hạ
Ngã rẽ bên lề xao xác thời gian

Tâm hồn đau thương một thuở đi hoang
Tựa ngọn gió thầm thì reo thi mãi
Nuối tiếc đôi môi thơm tho mềm mại
Giông bão quay cuồng xô đẩy ngả nghiêng

Con đường xưa giọt nắng khát vai mềm
Cọng cỏ khô đi qua thời hương sắc
Cây cổ thụ sù sì ai thầm nhắc ?
Nhánh tương tư gãy đổ tự bao giờ?

Ta ngẫm về em mãi mãi ngây thơ
Thích ngắm nhìn, ưa tôn thờ dáng đẹp
Cửa sổ tình yêu mở ra vội khép
Màu sắc tơ duyên cháy đỏ lưng trời

Con đường xưa mưa nắng vội chia đôi
Ngọn đèn đỏ, xanh muôn đời nhấp nháy
Thả chút hồn nhiên, hết mùa con gái
Tiếng giật mình còn đè nặng hồn đau

Mảnh vá tình yêu chi chít hôm nào ?
Đánh cắp tình yêu ôm đồm thân phận
Gánh gió trên vai bên thềm xa vắng
Bàng bạc tâm hồn hiu hắt cỏ non
Ngày 9/3/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh)

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm