Poem logo
Poem logo

trăng ở biển

Tác giả: Thiên Ân
TRĂNG Ở BIỂN
Đưa tay hứng giọt trăng vàng
Mà nghe biển đập muôn vàn nhớ thương
Trăng non như một môi hường
Kề lên sóng biếc vấn vương ngọt ngào.

Biển đêm chẳng chịu lặng nào
Cứ xao xác mãi vì sao nhớ người?
Gió đem hương của đất trời
Rắc đầy trên tóc, trên môi, trên lòng.

Trăng nghiêng xuống biển mênh mông
Như cô gái trẻ má hồng đang yêu
Sóng dâng từng đợt mỹ miều
Ôm trăng tha thiết bao nhiêu lại vừa.

Anh nghe thương nhớ như mưa
Rơi trong đáy mắt từ xưa đến giờ
Em xa một cánh buồm mơ
Mà trăng đã thức đợi chờ cùng anh.

Đêm nay biển cũng đa tình
Muốn ôm cho hết bóng hình trăng xa
Muốn hôn bờ cát thiết tha
Muốn say một giấc không già thời gian.

Hằng Nga bỏ nguyệt cung vàng
Xuống đây ngồi giữa mơ màng biển xanh
Cho trăng kết nhánh duyên lành
Cho tình nhân thế mong manh hóa bền.

Anh đưa tay đón dịu êm
Ngỡ như bắt được nỗi niềm trong trăng
Nào hay trăng đã lặng thầm
Tan vào sóng biếc ngàn năm dạt dào.

Biển còn hát khúc ngọt ngào
Trăng còn đổ ánh lao xao mặt người
Còn anh giữ một khoảng trời
Để yêu, để nhớ suốt đời biển trăng.
Mũi Né, ngày 14/6/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh)
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm