giấc mộng tan
Giấc Mộng Tan
Thành phố hôm nay mới vừa tắt nắng
Sương trắng vờn trên lối bước anh đi
Phố đông người, sao lòng mình vắng lặng?
Chỉ nỗi buồn nhắc nhỡ chuyện chia ly
Em đi về phía trời xa thăm thẳm
Gửi lại đây một khoảng trống không màu
Anh ngồi đếm từng nhịp đời trôi chậm
Nghe thời gian tan vỡ nỗi niềm đau
Nửa tỉnh, nửa mê, như vào hư ảo
Giấc chập chờn lối mộng nhớ đầy vơi
Anh thấy em về, từ nơi miền kí ức
Gọi tên nhau không đáp được thành lời
Hình bóng em vẫn trôi xa vời vợi
Như trăng gầy lạc khuất giữa trời đêm
Chạm tay vào chỉ là hư ảnh cũ
Để rồi tan đi theo giấc mộng êm
Chợt tỉnh giấc bên hiên đầy sương giá
Căn phòng này thấm lạnh chỉ mình anh
Em không đến, dù giấc mơ thật quá...
Nỗi đợi chờ khẽ nhắc tên người quen
Đêm cứ dài, mãi dài không thấy cuối
Nỗi nhớ không tên, biết gửi vào đâu?
Khoảng cách đôi mình, đi hoài không tới
Nên cả đời cứ mãi lạc mất nhau
Một đời người, vắng một người quen.
Về đi em...
Dưới chân trời. Em đã khuất xa.
Jul 08, 2004
Viễn Phương (OVQ)