thoáng hương xưa
Thoáng Hương Xưa
Chiều rơi, rơi xuống hiên đời
Gió lay, lay bóng một người xa xăm
Con đường lá đổ âm thầm
Bước chân lạc giữa trăm năm bẽ bàng
Mưa bay theo bóng mây ngàn
Hương xưa thoảng nhẹ, ngỡ ngàng khói sương
Một lần lỡ hẹn người thương
Tình như mây tỏa cuối đường hoang vu
Người đi khói núi mây mù
Khuất sau màn tối, thiên thu lối về
Ta ngồi gom chút hương thề
Ru lòng qua cõi tái tê lặng thầm
Hương xưa còn ấm trong tâm
Mà người yêu đã xa xăm bến bờ
Tim nghe từng nhịp chơ vơ
Giữa miền thương nhớ, thẩn thơ phận mình
Đêm trăng nghiêng bóng lung linh
Ta nghe tiếng gió gọi tình chơi vơi
Một thời tay nắm tay cười
Giờ như chiếc lá cuối trời rơi rơi
Người đi mây phủ núi đồi
Ta thôi níu kéo một thời đã qua
Cho hương xưa hóa mây xa
Tan vào hư lặng, bao la giữa trời
Aug 06, 2013
Viễn Phương (OVQ)