hoa diên vĩ dại
Nơi tận cùng sự khổ đau của tôi
có một cánh cửa
Nghe tôi này: các bạn gọi đó là chết chóc
Tôi nhớ là thế.
Trên cao, có những tiếng động, cành cây thông chuyển mình.
Rồi im lặng. Ánh nắng yếu ớt
Chiếu lấp lánh trên mặt đất khô cằn.
Thật khủng khiếp, để tồn tại
ý thức phải chôn vùi trong lòng đất đen
Thế là chấm hết: điều đó làm các bạn sợ hãi, linh hồn
không thể thốt nên lời, kết thúc đột ngột, mặt đất cứng
vênh lên một ít. Và tôi cứ ngỡ những chiếc lá non là lũ
chim chao liệng nơi lùm bụi thấp.
Các bạn không còn nhớ
con đường đến từ thế giới khác
tôi kể các bạn nghe, tôi có thể nói thêm lần nữa: bất cứ thứ gì
quay về từ trong sự quên lãng
quay về tìm lại tiếng nói:
y như từ giữa lòng hoa diên vĩ hiện ra
dòng suối nguồn xanh thẳm
soi bóng vào vùng biển mặn xanh trong.
21/8/2023
Trần Đức Phổ phỏng dịch
.
THE WILD IRIS
By Louise Gluck
At the end of my suffering
there was a door.
Hear me out: that which you call death
I remember.
Overhead, noises, branches of the pine shifting.
Then nothing. The weak sun
flickered over the dry surface.
It is terrible to survive
as consciousness
buried in the dark earth.
Then it was over: that which you fear, being
a soul and unable
to speak, ending abruptly, the stiff earth
bending a little. And what I took to be
birds darting in low shrubs.
You who do not remember
passage from the other world
I tell you I could speak again: whatever
returns from oblivion returns
to find a voice:
from the center of my life came
a great fountain, deep blue
shadows on azure seawater.
.