Poem logo
Poem logo

giọt thời gian 2

Tác giả: Thiên Ân
GIỌT THỜI GIAN 2
Bướm ong còn lượn bên hoa
Mặt trời chầm chậm đi qua cuối trời
Sương thu đọng giữa chơi vơi
Cỏ cây nghe lạnh một đời gió sương.
Bao giờ quên được vấn vương
Cho lòng thanh thản trước đường thời gian
Mây trôi khuất nẻo giang san
Bóng người chìm giữa muôn vàn xa xôi.
Buồn trông nước chảy về xuôi
Con đò năm cũ không người sang ngang
Bến xưa cỏ mọc hai hàng
Chiều buông chậm xuống ngỡ ngàng hồn ai.
Bèo trôi theo nước miệt mài
Mang bao kỷ niệm lạc loài bến xưa
Đất trời như cũng đong đưa
Nỗi buồn nhân thế từ mùa nhớ thương.
Ai gieo gió giữa ngàn phương
Để cho sóng dậy trùng dương lạnh lùng
Lời thơ rơi giữa mông lung
Như con chim lạc cuối vùng hoàng hôn.
Nghe trong kỉ niệm hao mòn
Một dòng thời gian vẫn còn chảy đi
Ta ngồi nhặt bóng chia ly
Mà nghe năm tháng thầm thì quanh ta.
Em về khuất nẻo sương sa
Để trời rộng mãi, người xa bóng mờ
Mênh mang một cõi bơ vơ
Giọt thời gian nhỏ neo bờ trần gian
Ngày 12/7/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm