Poem logo
Poem logo

nẻo về quá khứ 2

Tác giả: Thiên Ân
NẺO VỀ QUÁ KHỨ 2
Nẻo về quá khứ mênh mang
Bước chân lạc giữa đôi hàng thời gian
Trời cao lặng gió thu tàn
Mây xa chất ngất chứa ngàn nhớ thương.
Mười năm như một khói sương
Bay qua bến vắng, dặm đường quạnh hiu
Lòng người tựa cánh diều xiêu
Buộc vào ký ức những chiều cô đơn.
Em đâu còn tuổi môi son
Mắt xưa còn giữ hoàng hôn cuối trời?
Tóc xanh đã ngả màu rồi
Như cây đứng đợi bên đồi gió đông.
Chiều buông xuống cả dòng sông
Nước đi mang hết má hồng ngày xưa
Con thuyền nằm ngủ trong mưa
Nghe thời gian gõ bốn mùa mong manh
Lá vàng rụng xuống không thành
Tiếng vang lẻ bạn trên cành heo may
Không gian dài rộng hao gầy
Chỉ còn chiếc bóng đổ đầy hoàng hôn.
Ta ngồi nhặt chút linh hồn
Rơi trong năm tháng héo mòn bến xưa
Nghe đêm từ cõi vô bờ
Mang trăng cũ phủ giấc mơ lạnh lùng.
Nẻo về quá khứ mịt mùng
Ngàn sao lạc giữa tầng không não nề
Lòng ta như một con đê
Chắn bao sóng nhớ tràn về tháng năm.
Cửa đời khép nửa âm thầm
Nghe sầu mọc cánh xa dần nhân gian
Chỉ còn trời đất miên man
Và ta với một thu tàn trong tim.
Ngày 17/7/2026
Thiên Ân ( TP.Hồ Chí Minh)
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm