nẻo về quá khứ 3
NẺO VỀ QUÁ KHỨ 3
Nẻo về quá khứ em ơi,
Sao nghe gió thổi rụng rời tuổi xuân!
Anh đi nhặt những phân vân
Rơi trên lối cũ một lần gặp nhau.
Trời xanh mà nhớ làm sao!
Mây trôi cũng hóa nghẹn ngào vì em.
Mắt người như một ngọn đèn
Soi anh thức giữa bao đêm mộng thường
Mười năm ngắn tựa hơi hương,
Mà sao đủ để đoạn trường thế kia!
Môi hồng anh chẳng kịp chia,
Đã thành kỷ niệm phân lìa khói sương.
Em đi, mang cả yêu thương,
Mang luôn ngọn lửa trong vườn tim anh.
Lá xanh vừa mới trên cành
Đã nghe heo hút tuổi xanh úa màu.
Anh buồn không bởi mưa ngâu,
Mà vì ngày cũ qua cầu mất tăm.
Thời gian độc ác âm thầm,
Cứ đem tóc nhuộm tháng năm bạc dần.
Biết rằng xa cách muôn phần,
Mà lòng vẫn muốn một lần gặp em.
Dẫu cho cổ tích ngủ quên,
Anh xin đánh thức gọi tên thuở nào?
Đừng cho ký ức bay cao,
Đừng cho kỷ niệm lọt vào hư vô.
Anh còn ôm một giấc mơ,
Dẫu đau vẫn giữ như chờ nắng lên.
Nẻo về quá khứ chông chênh,
Anh đi như kẻ lênh đênh giữa đời.
Yêu em từ thuở đôi mươi,
Đến khi tóc bạc đầy vơi nguôi lòng.
Nếu mai khép lại mùa mong,
Xin đừng khép cả dòng sông đắm chìm
Bởi trong tận đáy ưu phiền,
Em là quá khứ dịu hiền nhất anh.
Ngày 17/7/2026
Thiên Ân ( TPHCM)
|
Bài này đã được xem 26 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|